Monday, January 11, 2010

Nửa tỉnh nửa mê vào lúc rạng đông

Quỳnh Anh hồi còn gầy và ngây thơ:))

Dạo gần đây tôi hay có những giấc mơ chỉ rặt hai màu đen trắng. Cứ như thể cuộc sống chưa đủ những chán chường và những sự việc lặp lại đến phát chán tới nỗi ngay cả đến trong mơ tôi cũng không có nổi một vài gam màu rực rỡ vui tươi. Buồn nhất là khi tôi toàn tơ tưởng tới những tấm sari và từng kệ cao chất đầy những lọ gia vị đủ loại y như trong The Mistress of Spices-những thứ đáng ra phải cực kì sặc sỡ, và bắt mắt thì lại hiện ra thật buồn tẻ và đơn điệu.

Mẹ sắp sửa sang tuổi 46 vào ngày 12 tới đây và đang dần chấp nhận thực tế là mình đang già đi. Mẹ chuyên tâm hơn vào những công việc dành cho các cụ hưu trí như đan len, chăm sóc cây trồng hoa trái trên sân thượng, nuôi rùa,... Mẹ cũng đã thôi không bảo Tôi mới có đôi mươi khi nói chuyện với bạn bè. Mẹ quyết định không nhổ tóc bạc nữa vì lo ngại rằng với tần số 20 sợi/ ngày chẳng mấy chốc thì sẽ bị hói. Mẹ không còn cười cợt khi nhắc đến việc bố đeo kính lão - một biểu hiện rõ ràng nhất của tuổi già. Mẹ nói về chứng đau khớp như thể một triệu chứng của căn bệnh ung thư không thuộc chữa. Không khí gia đình trở nên căng thẳng trong giai đoạn chuyển giao tuổi tác của mẹ mà khoa học người ta nôm na gọi là thời kì tiền mãn kinh. Mẹ hay dỗi, hay tủi thân và dễ bị kích động tới nỗi bố và các con gái cũng đã chán chẳng buồn đáp lại mỗi khi mẹ cáu gắt loạn cả nhà. Quả là quá khó khăn cho một người ham vui như mẹ chấp nhận sự thật rằng độ tuổi 46 đòi hỏi một sự đứng đắn và nghiêm túc cả về hình thức cũng như cách nói chuyện (điều mà mẹ luôn thiếu)!

Markie đã quay lại trường và mình bị nhớ cậu ta hơn bình thường một chút.