Dù cho nhắm mắt lại vẫn thấy một khoảng trắng xóa. Rồi những bóng nắng chạy vụt qua hai mí mắt khép hờ. Rồi tất cả lại chìm vào bóng tối. Xe chạy rần rần. Người lúc nào cũng chực đổ về phía trước sau mỗi lần xe cua gấp tránh những chiếc xe chạy ngược lại từ Colombo về Matara. Gió từ cửa sổ ào ạt đổ vào trong xe, chi viện cho đám người đang lố nhố chen chúc dọc chiếc xe. Sức nóng của động cơ từ dưới tấm sàn kim loại bốc lên ngút ngàn, vượt qua cả lớp thảm nhựa lót qua loa, qua lớp đế cao su của đôi dép. Mồ hôi túa ra từ bàn chân nhớp nhúa khiến những hạt cát còn sót lại nơi ống quần càng dính chặt lấy chân. Nóng và khát nước.
Đi xe bus ở Sri Lanka luôn đem lại một thứ cảm giác kì cục và có nhiều phần khôi hài. Ở trên mỗi chiếc xe là vài chiếc loa cực lớn và vô cùng tốn diện tích trên giá để hành lý và phần lớn thời gian dùng để phát ra thứ nhạc chát xình chát bùm kiểu indie mua vui cho việc đi xe. Thế là xe cứ vừa chạy vừa giật ầm ầm như nhịp nhạc, và người trên xe thì đổ ầm ầm theo mỗi lần phanh gấp. Thi thoảng giữa những lúc chờ lấp đầy khách, một người hát rong bước lên xe với chiếc xắc và bắt đầu hát đến nẫu cả ruột một bài dân ca, một người ăn xin trình ra một tờ giấy chứng nhận tình trạng sức khỏe có dấu đỏ của bệnh viện, và những người bán hàng. Rất nhiều người bán hàng với những mẹt kẹo vừng màu hổ phách, lạc rang muối và lá curry thơm nức mũi, quýt căng bóng mọng nước.
Mình thích những giây phút mắt chạm phải ánh nhìn trìu mến và một nụ cười dè dặt nhưng chân thành.
Những khuôn mặt lạ lẫm nhưng nụ cười thì thân quen.
Cách người ta nhường chỗ cho những người đang đứng trong những chuyến xe dài 6 tiếng.
Quả quýt đón từ tay những người lạ.
Giữa những ngày nắng gắt đến mức mồ hôi cay xè nơi mí mắt và bàn chân bỏng rát, giữa những ngày mưa miên man, nước từ trên những bức tường của Galle Fort chảy thành dòng thác, đường phố biến thành sông, vẫn có những giây phút mình thấy hạnh phúc vì đã tới đây chứ không phải một nơi nào khác. Và rồi lại tiếp tục đi trong bóng nắng.
No comments:
Post a Comment