Tuesday, June 15, 2010

Lan man về con người

Tôi đang bên bờ sông bên bờ sông ngắm mặt trời lặn. Mặt trời vẫn chưa xuống khuất hẳn sau tán rừng của công viên Minneriya phía bên kia sông. Vẫn còn chục phút nước ông lái xe tuk tuk mới quay lại đón. Ở phiến đá gần nhất với mép nước, một người đàn bà đang mải mê xát xà phòng lên cánh tay màu đồng. Trong không gian tĩnh lặng như vậy chỉ có tiếng nhà sư đang cầu kinh vọng từ chiếc loa của ngôi làng gần kề. Ngắm mặt trời mọc và mặt trời lặn ở cái xứ này lúc nào cũng như một nghi lễ tôn giáo. Không ở đâu là không nghe thấy tiếng các nhà sư tụng kinh và tiếng trống và kèn âm ỉ đến nẫu cả ruột.

Từ vài phút trước, tôi đã nghe tiếng chiếc xe bảy chỗ đang chạy băng băng thì đỗ lại cái xịch cách chỗ tôi ngồi dăm mét. Một lúc sau thì anh ta bước tới bắt chuyện. Anh chàng đậm người mặc chiếc áo sơ mi màu xanh thẫm có những sọc trắng nhỏ. Mặt anh lấm tấm mồ hôi.
- Cô đang làm gì thế?
- Anh không thấy sao? Ngắm hoàng hôn.

Im lặng 1 phút.
- Tôi vừa đi ăn cưới về
- Đám cưới của anh à?
- Không anh trai tôi cưới. Giờ thì chúng tôi chuẩn bị đi tắm sông.

Lại im lặng
- Tôi có đang làm phiền cô không?
- Không hẳn đâu

Và rồi đứng lên, bắt tay.
- Tôi phải đi rồi đây. Rất vui được gặp cô. Hãy cẩn thận nhé.

Lúc anh ta đi rồi tôi mới phá lên cười rất to.



No comments:

Post a Comment