Monday, June 14, 2010

Cho những vùng đất bị quên lãng


Khi mở cửa ra là thấy Ấn Độ Dương xanh và trong như một quả cầu pha lê. Ánh nắng vàng rực chạy trên đầu những ngọn sóng nhỏ tạo thành những chấm lóng lánh trên mặt biển. Một cơn gió từ ngoài khơi xa ập tới, làm rung động tán dừa ở sân dưới, đem theo thứ mùi hương đặc trưng từ nơi chân trời bất tận. Chỉ muốn hít cho căng lồng ngực mùi mằn mặn của biển đang lan tỏa trong không khí. Đại dương là thế này đây. Trong cái sự buồn thảm của những hành trình đơn độc vẫn thấy mình đủ đầy và khoáng đạt.

Ở Trincomalee, mọi cảnh vật đều khiến tôi nghĩ tới những nỗi đau âm ỉ và những vùng đất bị quên lãng. Trên những con phố rộng rãi chỉ có nhiều nhất là những con chó gầy rộc chạy rông, một đàn dê đang thơ thẩn trên đống rác. Dãy xe đạp rỉ sét nằm tựa vào bức tường vôi cũ kỹ. Dây xích nằm la liệt như những súc lòng lợn đỏ quạch trên vỉa hè. Những người lái xe tuk tuk ngồi buồn bã dưới bóng râm trước cửa Koneswaram sọc trắng và đỏ. Đám đông lố nhố ở trạm chờ xe bus duy nhất trong trấn. Những ánh nhìn lạ lẫm. Cũng phải thôi. Đã bao lâu rồi họ đâu có đến một người khách lạ.

Và trong ánh sáng nhập nhoạng khi trời dần tối, cố gắng nhặt nhạnh một vài mẩu đối thoại vụn vặt với ông chủ quán ăn khi đang chiến đấu với cơn nóng dai dẳng chực bủa vây.
- Trinco lúc nào cũng mất điện thế này sao?
- Lần đầu tiên trong vòng 3 tháng đấy.
- Tại sao lại chọn đúng lúc tôi mới sang đây chứ?
- Thành phố quý cô rồi.

Sáng sớm. Khi bình minh chưa tỉnh giấc trên những mái nhà còn thơm mùi vôi vữa. Khi đi qua những ngôi mộ trong nghĩa trang thành phố. Khi trận cricket ban sáng mới bắt đầu. Khi bắt gặp một em gái trong bộ váy trắng tinh, tóc buộc dây nơ đỏ đạp xe tới trường. Khi tiếng chuông vang lên rộn rã từ một đền thờ Hindu và mọi người nhất loạt giơ hai tay lên trời như đang khẩn cầu một điều gì đó rất tha thiết.

Tôi ghi nhớ tất cả những mùi hương ấy, những sắc màu ấy, những gương mặt ấy. Để rồi một buổi sáng thức dậy, tôi biết rằng nó không bị lãng quên. Ít nhất dù chỉ là trong tâm trí thôi.

1 comment:

  1. điểm nhấn của bài: "Đại dương là thế này đây. Trong cái sự buồn thảm của những hành trình đơn độc vẫn thấy mình đủ đầy và khoáng đạt."

    nể phục mày vì hai câu đơn giản ngắn gọn và tuyệt vời này.

    ReplyDelete