Friday, July 2, 2010

Nhà mình ở đâu?

Con tàu loang lổ những vết sơn tróc để lộ ra từng mảng kim loại hoen rỉ. Những khuôn mặt mệt mỏi vào cuối ngày lấp đầy ghế trong khoang hạng ba. Mưa ào ạt tràn vào trong tàu qua khe hở giữa các toa, làm sàn nhà nhớp nháp một lớp nước đen kịt. Ông bán hàng rong ôm trọn cái làn vào lòng rồi tay giữ sarong, khom người chạy vụt qua trước khi nước mưa kịp ngấm vào những chiếc bánh tôm vàng cóng trong làn. Không khí đặc quánh vào một ngày mưa.

Tàu về tới Galle là lúc từng thớ cơ phút trước còn căng cứng và ra sức chống chọi với sự náo nhiệt bất tận của Pettah lại dãn ra. Nhảy chân sáo ra bến bus khi trời đã lờ mờ tối, chẳng để ý ấy bác lái xe bụng béo, râu ria xồm xoàm đang vẫy tay rối rít: Đi đâu vậy? Xe bus của mình đây cơ mà! Sao hôm nay đi về muộn thế? Vậy là cũng thấy vui cứ cười khúc khích cả chặng đường về.

So với Colombo, New town ở Galle chẳng khác nào một cô nông dân quê mùa mà lúc nào cũng nhốn nháo nhặng xị. Xe bus chạy bạt mạng, người nhảy lên nhảy xuống xe ầm ầm, điệu nghệ và khéo léo như làm xiếc. Lũ con trai cấp 3 đồng phục trắng tinh đứng tựa vào đoạn tường thấp tè ở bến xe, ra điệu rất bảnh: Này cô bé! Này cưng! Những cửa hàng bán đồ ăn chỉ đặc một bầy ruồi ve vẩy rất phiền nhiễu. Lộn xộn. Nhốn nháo nhưng mà vẫn duyên đáo để. Galle bé tí tẹo nên ai cũng biết mặt nhau. Chỉ cần 1 tuần là các bác tài thuộc lòng nơi mình sẽ nhảy bus. Đi ra đường một tẹo là có người này người kia hỏi có phải sống ở nhà Janaka không? Ngồi trên bus mặt đờ đẫn sẽ có người quay sang bắt chuyện rôm rả như quen thân lâu lắm rồi.

Ở Galle đã thân quen như vậy về nhà ở Galegadia còn thấy vui hơn. Cái làng bé tí tẹo với đủ thứ tôn giáo và cũng đủ cả động vật hoang dã. Lũ khỉ ngáo ngơ rú rít ầm ĩ vào mỗi sáng trên cây mít sau nhà. Mấy con sóc chuột leo thoăn thoắt trên mái. Vào một tối muộn từng đám đom đóm lập lòe rập rình sau những bụi cây. Vậy mà cũng sống được với nhau hết cả.

Hay đó chỉ là sự hòa nhã nhẫn nhịn phỉnh phờ? Bởi lũ khỉ trông thiện chí với con người là thế cũng nhảy nhót tưng bừng, tạo nên chi chít lỗ hỏng trên mái. Nước cứ thế mà tràn vào khi trời mưa to. Thỉnh thoảng chúng cũng ném mít rơi cái bộp xuống đất, phóng khoáng theo kiểu "Mặc mẹ chúng mày. Trúng ai thì trúng" làm Kristina cứ la oai oái như phải bỏng. Bởi vì ông sư trong ngôi đền luôn bật băng cát sét tiếng cầu nguyện rầm rì vào đúng 5 giờ sáng như một lời đáp trả cho tiếng cầu khấn ền ĩ vào đúng 5 giờ chiều của đám dân đạo Hồi sống ngay bên đường nhựa. Không biết được.

Vẫn cứ muốn quay lại để được ôm trọn vào lòng nơi chốn ấy, để lúc nào cũng sống trong không khí hội hè của những cú chạm về tôn giáo, về sự cạnh tranh ngấm ngầm với những con thú bộ linh trưởng. Nơi đủ bé để người ta thấy gần nhau và cần nhau, để thấy hòa hợp giữa những khác biệt. Hội hè náo nhiệt mà vẫn dung dị thôn quê.

1 comment: